Tôi là bác sĩ. Và tôi cũng từng là người ngồi trong phòng khám của chính mình

Chị ấy ngồi xuống ghế đối diện tôi. Tay nắm chặt tờ kết quả xét nghiệm.

“Bác sĩ ơi, em đi khám mấy chỗ rồi. Ai cũng bảo em không sao. Mà sao em vẫn thấy không ổn?”

Tôi gặp câu nói đó gần như mỗi ngày.

Người phụ nữ ngoài 40. Đêm trằn trọc tới 2-3 giờ sáng. Sáng dậy mặt mộc trong gương trông lạ hoắc — da sạm hơn, tóc rụng nhiều hơn, vòng bụng cứ to lên dù ăn chẳng khác trước. Tâm trạng thì lên xuống như thời tiết. Đi khám, cầm về tờ giấy “các chỉ số trong giới hạn bình thường”. Nghe bác sĩ xét nghiệm bảo “không sao đâu chị”. Rồi về nhà, vẫn không sao mà vẫn thấy mình không ổn.

Tôi hiểu cảm giác ấy. Không phải vì tôi đọc trong sách đâu.

Mà vì chính tôi gặp nhiều người có tình trạng như vậy mỗi ngày, và… tôi cũng đã từng như vậy.

Tôi là BSCK2. Nông Thị Huyền Trang — nhiều người quen gọi là Dr. Trang. Bác sĩ Chuyên khoa 2 Nội khoa, sau khi học Đại học Y 6 năm, tôi đã có hơn 12 năm điều trị lâm sàng tại bệnh viện, đi sâu vào ba mảng gắn bó chặt với phụ nữ tuổi trung niên: cơ xương khớp, nội tiết và giấc ngủ.

Tôi vào nghề y từ một người bệnh mà tôi không cứu được

Bệnh nhân đầu tiên của đời tôi không phải ở bệnh viện.

Mà người đó chính là bố ruột của tôi.

Ông bị đột quỵ. Không phải một lần. Ba lần liên tiếp. Lần sau lại nặng hơn lần trước. Rồi để lại di chứng liệt toàn thân kéo dài suốt năm năm.

Năm năm đó, tôi chứng kiến một điều mà không giáo trình y khoa nào dạy trọn vẹn: cảm giác bất lực của cả một gia đình khi ngồi bên người mình thương mà không biết phải làm gì cho đúng. Chúng tôi yêu bố. Chúng tôi cố gắng mỗi ngày. Nhưng lúc đó (khi tôi mới học lớp 12), chúng tôi không đủ hiểu — hiểu về cơ thể, về bệnh, về những dấu hiệu lẽ ra phải để ý sớm hơn rất nhiều.

Tôi không kể chuyện này để ai thương cảm cho hoàn cảnh. Tôi kể vì nó chính là gốc rễ của tất cả những gì tôi làm hôm nay.

Tôi là một cô gái người dân tộc thiểu số, lớn lên ở thành phố Bắc Kạn, tuổi thơ khá tự lập. Từ nhỏ tôi đã có một nguyên tắc sống mà tới giờ vẫn không đổi: luôn tự lập, không than thân, luôn tìm cách giải quyết vấn đề. Khóc thì cũng khóc rồi. Nhưng khóc xong phải ngồi dậy làm gì đó.

Khi chọn nghề, tôi chọn nghề y. Đơn giản vì tôi muốn được chăm sóc người khác. Muốn không ai trong nhà mình, và rồi không ai ngoài kia, phải rơi vào cái sự bất lực mà tôi đã đi qua.

Sau bố tôi, tôi tự nhủ: mình sẽ giúp người khác hiểu và chăm sức khỏe của mình đúng cách, và sớm hơn — ngay từ khi còn khỏe. Sớm — trước khi sức khỏe trở nên khó điều trị.

Năm 2025, tôi dám rẽ ngang sang một cuộc đời khác

Có một quyết định mà đến giờ nhiều người quanh tôi vẫn nói là liều.

Năm 2025, tôi rời khỏi bệnh viện công. Rời Bắc Kạn. Ra Hà Nội để bắt đầu lại gần như từ đầu.

Vì sao?

Vì tôi làm phép tính đơn giản này.

Trong bốn bức tường phòng khám, mỗi ngày tôi chạm được vài chục người. Tận tâm mấy cũng chỉ vài chục. Còn ngoài kia — hàng triệu người đang đau, đang mất ngủ, đang hoang mang không biết hỏi ai. Họ gõ Google lúc 2 giờ sáng. Họ đọc phải những lời khuyên sai. Họ mua nhầm thứ không cần. Và họ vẫn cô đơn với vấn đề của cơ thể mình.

Tôi tự hỏi: mình học gần 20 năm để làm gì? Để giỏi hơn mỗi ngày trong một căn phòng mà số người mình chạm tới thì không đổi?

Tôi không muốn như vậy. Tôi muốn giúp đỡ nhiều người hơn nữa.

Nên tôi rẽ ngang. Tôi bắt đầu xây kênh online để chia sẻ kiến thức y khoa cho mọi người, bằng ngôn ngữ mà cô, dì, chị ngoài kia nghe là hiểu — không phải thứ tiếng học thuật khiến người ta càng nghe càng sợ. Và tôi đang trong quá trình mở phòng khám Tamymec tại khu Ocean Park, Gia Lâm, Hà Nội.

Đó là một quyết định khó, khi từ bỏ cái ổn định để đi vào cái chưa chắc chắn.

Nhưng tôi vẫn chọn nó. Để được làm nghề theo cách mới, để chạm tới nhiều người hơn.

Có một quãng thời gian sau khi nghỉ việc, chính tôi cũng chông chênh

Tôi sẽ không giả vờ mình luôn vững vàng.

Rồi đến tuổi 37, tôi trải qua một quãng đời chông chênh của riêng mình — căng thẳng, hoài nghi về bản thân. Và chính tôi — một bác sĩ Nội khoa — cũng mất ngủ.

Đêm nằm xuống mà đầu không chịu dừng những suy nghĩ. Mắt nhắm mà người vẫn tỉnh. Sáng dậy mệt như chưa hề được ngủ.

Chính lúc đó tôi mới thấm một điều mà trước kia tôi chỉ biết trên lý thuyết: khi tinh thần bị cạn kiệt, sức khỏe thân thể sẽ lung lay theo. Nỗi buồn kéo dài đủ lâu sẽ thành mất ngủ. Mất ngủ kéo dài đủ lâu sẽ thành bệnh. Thân và tâm không phải hai thứ tách rời — chúng là một.

Từ trải nghiệm đó, cộng với hàng nghìn bệnh nhân tôi gặp trong phòng khám trước kia, và hiện tại là những người trên kênh online luôn nhắn tin mong được tư vấn — những người căng thẳng, stress rồi mất ngủ, rồi rối loạn nội tiết — tôi hiểu ra vì sao mình cần đi sâu thêm vào mảng này: stress – mất ngủ. Đúng những gì phụ nữ tuổi 40-50 đang vật lộn mỗi ngày mà ít nơi nói cho họ một cách chi tiết.

Đúng ra tôi là bác sĩ Chuyên khoa 2 về Xương khớp — là bác sĩ điều trị Đau. Nhưng như đã nói ở trên, tôi nhận ra con người không chỉ đau về thể chất, mà có thể đau về cả tinh thần nữa.

Phòng khám – nhà thuốc đầu tiên tôi mở ở Bắc Kạn tên là Y Tâm. Cái tên không phải ngẫu nhiên.

Y Tâm — chữa bệnh phải chữa cả cái tâm.

Vì tôi tin: khám chữa mỗi sức khỏe thể chất mà bỏ quên sức khỏe tâm trí thì chỉ chữa được một nửa. Người ta không khỏe lên chỉ nhờ một viên thuốc. Người ta khỏe lên khi vừa được chăm đúng, vừa được lắng nghe, vừa hiểu được chuyện gì đang xảy ra trong chính mình.

Nền tảng y khoa và hành trình học không dừng

Tôi được đào tạo tại Đại học Y Hà Nội và Đại học Y Thái Nguyên. Thực tập tại các bệnh viện tuyến Trung ương như: Bệnh viện Đại học Y Hà Nội, Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, Bệnh viện Bạch Mai, Bệnh viện Trung ương Thái Nguyên… Tôi từng công tác tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Bắc Kạn, và cũng đang là thành viên Hội Chống Đau Hà Nội.

Đó là phần “y khoa” trong con người tôi.

Nhưng để mang kiến thức y khoa ra tới hàng triệu người, chỉ giỏi chuyên môn thôi thì chưa đủ. Tôi biết mình cần học một thứ mình chưa thạo: cách xây dựng, cách vận hành một hệ thống, cách để tiếng nói của mình đến được đúng người cần nghe.

Tôi không tự mò mẫm một mình. Tôi chọn học bài bản từ người đi trước — trong đó có tư duy kinh doanh, Internet Marketing và cách xây hệ thống mà tôi học từ thầy Phạm Thành Long. Với tôi, đầu tư để học đúng còn rẻ hơn nhiều so với cái giá của những năm loay hoay tự đoán.

Và hành trình đó đang trên đà thành hình.

Hôm nay, kênh Dr Trang có khoảng 500.000 người đồng hành trên các nền tảng: YouTube, TikTok và Facebook — nơi các chị em hỏi han, chia sẻ, và học cách hiểu cơ thể mình mỗi ngày.

Với tôi, những con số đó không phải thành tích, mà là số người đang tin tôi dù chưa một lần gặp mặt trực tiếp. Và niềm tin quý báu ấy nhắc tôi về sự tử tế và thông tin y khoa chính xác — điều tôi luôn ghi nhớ mỗi khi chia sẻ một điều gì về sức khỏe.

Sứ mệnh của tôi gói gọn trong một câu: giúp mọi người hiểu rõ cơ thể và bệnh tật của mình, để sống khỏe mạnh, đẹp và bình an hơn.

Ngoài chiếc áo blouse

Cởi áo blouse ra, tôi cũng là một người phụ nữ.

Tôi là mẹ của một cô con gái nhỏ.

Tôi cũng tập thể dục, chạy marathon — cự ly 42km. Chạy 42km dạy tôi một điều mà tôi thấy rất đúng trong nghề y:

Sức khỏe là một cuộc marathon. Không phải một cú chạy nước rút.

Không ai về đích 42km bằng cách lao hết sức trong 100 mét đầu. Cơ thể ta cũng vậy. Nó không đổi trong một đêm uống thần dược. Nó thay đổi khi mình điều chỉnh đều — mỗi ngày một chút, đúng cách, đủ kiên nhẫn. Tôi sẵn sàng đi cùng trên chặng đường dài đó, chứ không hứa một phép màu 100 mét rồi để lại hụt hơi ở cây số thứ ba.

Nếu bạn đang đọc đến những dòng này

Có thể bạn là người phụ nữ trong đoạn mở đầu. Người soi gương thấy một người lạ nhìn mình. Người mà đêm nào cũng thức. Người đã đi khám và nghe “không sao đâu” mà trong lòng vẫn biết có cái gì đó không ổn. Nếu là bạn — tôi muốn nói điều này: tôi hiểu bạn. Không phải hiểu theo kiểu bác sĩ khám bệnh. Mà hiểu vì chính bản thân tôi cũng từng bị như vậy: mất ngủ, stress. Bạn không tưởng tượng ra đâu. Cơ thể bạn đang nói với bạn điều gì đó — và bạn xứng đáng có một người bác sĩ giàu kinh nghiệm và trải nghiệm lắng nghe và giúp đỡ.

Tôi không có phép màu cho bạn.

Nhưng tôi có kiến thức y khoa đúng. Có sự thành thật, có sự trải nghiệm. Và có một nguyên tắc không đổi: hiểu đúng, chăm sức khỏe từ gốc. Nếu bạn cần hỗ trợ về sức khỏe, hãy liên lạc với tôi.

Có thể bạn là một người đồng hành đang xây dựng điều gì đó. Một sự nghiệp, một nhân hiệu, một con đường riêng mà nhiều người xung quanh bảo là liều. Nếu là bạn — tôi cũng hiểu. Vì tôi cũng vừa mới rẽ ngang sang con đường này đấy thôi. Tôi biết cảm giác gì diễn ra bên trong bạn khi quyết tâm chọn con đường khó vì tin rằng nó đúng. Chúng ta là đồng đội trên cùng một đường chạy. Rất mong được đồng hành, học hỏi và cùng lớn lên với bạn trên con đường ấy.

Cảm ơn bạn đã đọc đến những dòng này. Nếu câu chuyện của tôi chạm được tới bạn dù chỉ một chút, thì với tôi, nó đã rất ý nghĩa.


Lưu ý sức khỏe: những chia sẻ trong bài mang tính cung cấp kiến thức và tham khảo chung, không thay thế cho việc thăm khám, chẩn đoán hay điều trị trực tiếp của bác sĩ. Khi có dấu hiệu bất thường kéo dài, bạn hãy đến cơ sở y tế để được thăm khám phù hợp với tình trạng của mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *